Nhân Ngày Gia đình Việt Nam (28/6), câu chuyện của những công nhân gác đèn biển tại Trạm Đèn biển Bảy Cạnh là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người ngày đêm bám trạm giữa biển khơi. Dù xa gia đình, họ vẫn gìn giữ ngọn đèn dẫn lối cho tàu thuyền và gìn giữ tình thân bằng những yêu thương luôn hướng về đất liền.
Gia đình trong trái tim người gác biển
Trạm Đèn biển Bảy Cạnh nằm trên đảo Bảy Cạnh thuộc quần đảo Côn Đảo, là một trong những ngọn hải đăng lâu đời nhất Việt Nam. Được người Pháp xây dựng từ những năm 1883-1885 trên đỉnh núi cao gần 200 m so với mực nước biển, công trình không chỉ mang giá trị lịch sử mà còn giữ vai trò quan trọng trong bảo đảm an toàn hàng hải trên vùng biển phía Nam.
Với những công nhân gác đèn biển nơi đây, Ngày Gia đình Việt Nam mang một ý nghĩa rất đặc biệt. Trong khi nhiều gia đình được sum họp bên mâm cơm ấm cúng, họ vẫn lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ giữa biển khơi, cách đất liền hàng chục hải lý.
Những cuộc gọi điện thoại ngắn, cuộc trò chuyện qua màn hình điện thoại khi sóng ổn định hay lời hỏi thăm từ người thân trở thành nguồn động viên quý giá, giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà và thêm vững vàng với công việc.

Trạm đèn biển Bảy Cạnh

Đảo Bảy Cạnh
Ngày Gia đình Việt Nam nơi đảo xa
Đối với nhiều người, Ngày Gia đình Việt Nam (28/6) là dịp để các thành viên quây quần bên nhau, cùng chia sẻ những khoảnh khắc ấm áp và yêu thương. Thế nhưng, đối với những công nhân gác đèn biển đang làm nhiệm vụ trên các đảo xa, giữa trùng khơi sóng gió, ngày đặc biệt ấy lại mang những cảm xúc rất riêng.
Nơi đầu sóng ngọn gió, những người công nhân gác đèn biển vẫn ngày đêm âm thầm canh giữ ánh đèn dẫn đường cho tàu thuyền hành trình qua lại an toàn. Công việc đặc thù khiến họ thường xuyên phải xa gia đình trong thời gian dài, nhất là tại các trạm đèn biển nằm trên đảo biệt lập hoặc những vị trí xa đất liền. Vì vậy, mỗi dịp Ngày Gia đình Việt Nam đến, nỗi nhớ quê hương, vợ con và người thân lại càng da diết hơn.
Không có những bữa cơm sum họp đông đủ, không có tiếng cười trẻ nhỏ vui đùa trong không khí ngày hè xôi động, ngày gia đình của những người gác đèn biển thường diễn ra giản dị bên đồng nghiệp. Một cuộc điện thoại, một cuộc gọi video ngắn khi sóng điện thoại cho phép hay những lời chúc gửi từ đất liền trở thành món quà tinh thần vô cùng quý giá đối với họ.
Mái ấm giữa trùng khơi
Đồng chí Đào Công Thành là một trong số những công nhân có thời gian công tác gần 30 năm tại Côn Đảo chia sẻ: Dẫu xa gia đình, những anh em gác đèn biển vẫn luôn coi đồng nghiệp nơi trạm đèn là những người thân của mình, cùng nhau chia sẻ công việc quản lý vận hành hệ thống đèn biển Bảy Cạnh đảm bảo hoạt động ổn định 24/7, sau những giờ làm việc, anh em cùng nhau dọn dẹp vệ sinh, chăm sóc vườn rau, cây xanh, chuẩn bị bữa cơm tập thể và động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Chính tình đồng chí, đồng nghiệp ấy đã giúp vơi đi phần nào nỗi nhớ nhà và tạo nên một mái ấm đặc biệt giữa biển khơi.

Đ/c Thành ghi chép nhật ký hàng ngày tại Trạm đèn biển Bảy Cạnh
Phía sau mỗi người công nhân gác đèn biển là sự hy sinh thầm lặng của những người vợ, người mẹ và các con nơi đất liền. Họ là hậu phương vững chắc để người lao động yên tâm bám trạm, giữ sáng những ngọn đèn biển phục vụ an toàn hàng hải. Sự cảm thông, chia sẻ và động viên của gia đình chính là nguồn động lực lớn lao giúp những người công nhân vượt qua khó khăn, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Ngày Gia đình Việt Nam vì thế không chỉ là dịp để đoàn tụ mà còn là lời nhắc nhở về giá trị thiêng liêng của tình thân. Đối với những công nhân gác đèn biển ngoài đảo xa, dù khoảng cách địa lý có xa đến đâu, tình yêu gia đình vẫn luôn hiện hữu trong từng cuộc gọi, từng lá thư và trong trái tim của những người đang ngày đêm gìn giữ ánh sáng giữa biển trời Tổ quốc.
Bởi với họ, gia đình không chỉ là nơi để trở về, mà còn là điểm tựa tinh thần giúp những ngọn đèn biển luôn sáng giữa muôn trùng sóng gió.
Tin & ảnh: Kynguyen


.png)










.png)
